Viết cho con (Cảm hứng trên phố Thành Đô Tứ Xuyên)

Ôi! Con Ta! Như trời bỗng dưng ban tặng. Ta không biết lại được thấy. Ta buông suy tư mà lại hiện về. Ta không sắp mà trời tự đặt!

 

Viết cho con

(Cảm hứng trên phố Thành Đô Tứ Xuyên) 
Cha đang chờ đợi người chủ quán làm trà
Bỗng dưng Ta nghĩ đến con
Con là Giọt máu tạo hóa 
Con đến đây nhưng ta chưa từng biết 
Một ngày kia
Đang ngắm cảnh thiên nhiên huyền diệu
Bất chợt gặp một sinh linh trước mặt 
Ánh mắt nhìn ánh mắt 
Gương mặt nhìn gương mặt 
Ta xúc động nghẹn ngào ôm một sự sống vào lòng 
Xiết chặt con trong vòng tay vững chắc 
 Ta áp tim vào đôi mắt của con
Hai tay Ta nâng con lên để mắt đối mắt
Để mặt đối mặt 
Môi và mũi của Ta lướt trên gương mặt và trên đôi mắt con
Dòng nước mắt mãn nguyện và thánh thiện của Ta ngập tràn đôi mắt con
Rồi miệng của Ta hút nhẹ nước mắt trở vào tim
Cha ngửa mặt nhìn lên bầu trời ban ngày mà đầy sao lấp lánh
Ánh mặt trời bỗng dưng sáng dậy
Chim muông bay quanh ca hát
Lá trong rừng đồng loạt nở hoa
Cỏ dưới đất cũng ngàn hoa rực rỡ đón chào

Ôi! Con Ta! Như trời bỗng dưng ban tặng 
Ta không biết lại được thấy 
Ta buông suy tư mà lại hiện về 
Ta không sắp mà trời tự đặt!

Dòng nước mắt tuần hoàn mãn nguyện
Ta để lại cho đời một bức tranh sáng rực cả hành tinh

Cha
Thành Đô, 12/8/2017

 

Nhận xét