Chuyên đề

Các vấn đề liên quan đến đời sống tinh thần, chính trị, văn hóa, kinh tế, tài chính, giáo dục... mà con người hay một xã hội đang đối mặt.

Bản chất quyết đoán của nhà buôn chuyên nghiệp

Đọc lịch sử Trung Quốc thấy thời nhà Chu, tức trước Tần Thuỷ Hoàng, mãi tới giờ kéo dài 3 ngàn năm, thời kỳ nào ông vua chọn dân và diệt gian thần thì thời kỳ ấy triều đình mạnh, dân thái bình và đất nước thịnh vượng...

Bản chất quyết đoán của nhà buôn chuyên nghiệp
(Trích bài live ngày 26/10/2017)

Nhà buôn chuyên nghiệp, buôn lớn mà không có bản chất quyết đoán thì tự sát thôi. Ngày xưa Aba kinh doanh xuất nhập khẩu cũng vậy. Về mặt hàng xuất, Aba kiểm soát ít nhất 80% thị trường mua hàng vào và xuất ra nước ngoài, nhập khẩu cũng kiểm soát ít nhất 80% thị trường. Khi đã không kiểm soát được thì không chơi, mà đã kiểm soát thì phải có bài bản tiêu diệt đối phương cạnh tranh. Buôn tiền triệu đô la, không quyết đoán thì anh phá sản. Một là anh phá sản, hai là đối thủ phải chết, không có lựa chọn nào khác, anh phải chấp nhận trong cuộc chơi thương trường.

Chính trường chẳng qua cũng là thương trường. Nói đạo đức chơi vui thôi chứ cũng là một sự sát phạt. Ví dụ thấy ứng cử viên các nước bằng mọi cách từ bí mật đến công khai buộc phải tiêu diệt đối thủ để dành lấy lá phiếu cử tri. Nếu anh không có bản chất quyết đoán này mà nói chuyện trời ơi, làm chuyện trời ơi thì dứt khoát thua cuộc. Khi chấp nhận tranh tài trong thị trường chính trị thì anh phải chiến thắng. Mà muốn chiến thắng thì phải tận diệt đối phương, không cách gì khác được.

Anh không thể nửa vời. Anh nửa vời thì dân chúng, mà cũng là thị trường của anh, khách hàng của anh, người ta không tin anh. Vì anh là người không có bản lĩnh và anh là người không tự tin cho nên sản phẩm của anh là không đáng tin cậy. Trong chính trường thì thị trường chính là lòng dân, hay là người dân, hay là tiền của của nhân dân. Mình nói lòng dân thì cuối cùng cũng là tiền bạc nhân dân làm ra. Anh phải tập trung vô đầu mối của anh thì mới lãi được chứ, mới lãi to và mới giữ được công việc kinh doanh của anh có hiệu quả được .

Nếu Aba là một chính trị gia thì Aba toàn nói chuyện đạo đức nhưng bản chất của nó là một cuộc tranh hùng để nắm lấy thiên hạ. Còn anh nói về bá tánh, nhân dân đồng bào thì nói sao cũng được, không sai không đúng. Anh ở nhà làm chuyện khác cũng vì bá tánh vậy, đâu cần phải lấy chức vua, chức tổng thống. Cho nên bản chất vẫn là sự khốc liệt trong sự tồn tại giữa mình và đối thủ. Làm sao không có đối thủ, chìm nổi, công khai, bí mật gì cũng có đối thủ.

Nên trong làm chính trị phải chấp nhận hai chuyện. Chính trị là gì? Là lấy cho được lòng dân. Chứ đi làm chính trị mà lấy cán bộ chắc anh khùng. Anh phải lấy lòng dân. Mà muốn lấy lòng dân thì phải hy sinh đám cán bộ này. Cần hy sinh anh hy sinh, nhưng hy sinh cán bộ nào? Là những thứ hư hỏng, những thứ lợi dụng, những thứ cơ hội, là anh phải diệt cho bằng sạch, không thương tiếc. Nếu anh không làm chuyện đó thì anh không chiếm được thị trường, anh không lấy lòng dân được. Anh mà làm nửa vời thì dân nghi ngờ anh là người xôi thịt.

Đọc lịch sử Trung Quốc thấy thời nhà Chu, tức trước Tần Thuỷ Hoàng, mãi tới giờ kéo dài 3 ngàn năm, thời kỳ nào ông vua chọn dân và diệt gian thần thì thời kỳ ấy triều đình mạnh, dân thái bình và đất nước thịnh vượng. Còn triều đại nào không làm được chuyện này thì dân tan nát, triều đình tan nát, đất nước lụn bại. Cứ xét lịch sử TQ thì rõ như ban ngày. Thời nào cực thịnh thì thời đó đều có vua quang minh chính đại. Thế nào là vua quang minh chính đại? Vua quang minh chính đại là một nhà buôn hết sức có tính quyết đoán, là diệt mọi đối thủ, diệt tất cả các mầm mống làm cho sự thống nhất triều đình trên dưới không một lòng. Anh diệt cái đó thì anh mua được dân.

Làm vua thời phong kiến cũng vậy thôi, làm vua thì phải mua dân chứ. Không mua dân thì anh sống với ai, ai nuôi anh? Đâu phải quan nuôi, không quan nào nuôi nhà nước hết, không quan nào nuôi ngân khố cả. Phần lớn quan trên thế gian này là đục khoét ngân khố. Người duy nhất củng cố cho ngân khố là nhân dân.

Cho nên anh lấy nhân dân làm thị trường, lấy nhân dân làm khách hàng, anh nắm được nhân dân thì ngân khố anh đầy. Ngân khố anh đầy thì anh xây dựng được đất nước. Vậy thì anh phải hy sinh chứ. Anh mà làm nửa vời thì chẳng ai tin anh. Mà dân đã không tin anh thì không bảo vệ anh, chẳng những không bảo vệ mà anh lại không có khách hàng, không có khách hàng thì anh không có tiền.

Mà anh nửa vời thì mấy thằng gian tham trước sau nó cũng giết anh, anh không thể tồn tại được . Một là anh chết để cho gian thần đi lên. Hai là gian thần phải chết để anh ôm hết dân trong lòng anh và ngân khố nhà nước đầy. Anh chọn cái nào? Anh không thể run sợ được . Và như vậy bắt buộc anh phải có bài bản, phải có mưu kế. Còn chuyện biết ơn nhân dân, biết ơn tổ tiên, cái đó nói vui kiếm phiếu thôi. Anh phải nói rất thực tế: mưu kế. Mưu kế để ôm dân và diệt gian thần một cách triệt để nhất.

Phải có mưu kế. Và phải quyết đoán chứ không được nửa vời. Anh nửa vời thì anh đích thực là kẻ xôi thịt chứ không phải anh nhát gan. Nếu anh không xôi thịt thì anh không nhát gan. Người ta tưởng anh nhát gan, tưởng anh là người đạo lý nhưng thật ra anh cũng là kẻ xôi thịt. Lợi thế là anh nắm thế mạnh hơn thằng khác. Mấy thằng kia xôi thịt nhưng mà nó dưới anh, nên phải coi chừng, nó diệt anh được đấy. Nó từ sâu biến thành chim sâu đấy. Và anh từ chim sâu nó làm anh biến thành con sâu đấy chứ không phải đùa.

Đã là chim sâu thì anh phải mổ, anh không thể nhìn thấy con sâu mà dòm tới dòm lui có nên mổ hay không nên mổ. Anh không mổ là anh phải chết. Một bầy sâu nó bu tới nó cắn anh thì anh không thể mổ được nữa. Bây giờ thấy từng con anh phải tỉa, tỉa, anh phải mổ sạch hết. Nếu anh không mổ sạch, nó bu lại thì nó chính là từ sâu biến thành con chim sâu, mà anh từ chim sâu biến thành con sâu. Tất nhiên cuộc đời nó như thế. Anh đừng nói chuyện đạo đức ở đây. Đây là chiến trường không có chuyện đạo đức. Nếu có đạo đức thì đạo đức giả hoặc đầu óc anh tăm tối. Hoặc anh xôi thịt, hoặc đầu óc anh tăm tối mơ hồ. Đầu óc tăm tối mơ hồ mà bày đặt lên làm chức tổng thống thì chỉ có chết. Thôi ở nhà làm chủ nông trại cho chắc ăn.

Đó là Aba chia sẻ về bản chất quyết đoán của nhà kinh doanh.

Aba
Guilin, 26/10/2017

 

 

Nhận xét