Nhật ký ABA

Nhật ký ABA

Thái độ chết

Các tin liên quan
Có khi Aba làm tất cả công việc cho hạnh phúc loài người chưa chắc có giá trị hơn cách Aba chọn sự ra đi. Đây là tâm trạng thật của Aba, để cho các học trò, hm của mình suy tư, tham cứu.

Đi xem lăng mộ thật của Quan Vũ

Nhật Ký ABA đã phát trực tiếp.29 Tháng 3 lúc 10:34

Thái độ chết:

Ngày xưa cách 1700 năm Quan Vân Trường chết ngay tại đây do quân của Tôn Quyền giết và khi ông ra khỏi thành Phàn Thành (cách đây cũng gần), ông ngụy trạng và đánh quân...Cuối cùng ông bị quân Tôn Quyền bắt giữ và giết tại đây.

Theo lời Tào Tháo nói chuyện với Quan Vũ là bây giờ ông không theo ta thì thôi, dù ta rất quý trọng ông, ta tặng cho ông con ngựa Xích Thố. Sống không theo được ta thì chết ta đem về bên cạnh ta. Thân chôn ở đây, đầu thì chôn ở Lạc Dương.

Chuyện của Quan Vũ thì Aba thích nhất chuyện này: 

Là ông biết thất thủ là phải chết rồi, ông cũng biết là ông cũng có một số sai lầm trong việc giữ Phàn Thành này. Ông nhiều lần không nghe lời khuyên quân sư Khổng Minh nên ông cũng có một số sai lầm trong vấn đề quân sự, ông bị giết ở đây. Cái hay của Quan Vũ mà Aba rất phục, Aba lấy hình ảnh này để phục vụ cho bài giảng của Aba. 

Thái độ của chúng ta nhất là những người học phương pháp Trí Thấy của Aba là thái độ trước khi anh chết, hay thái độ chết. Vì đằng nào cũng chết thì anh chết kiểu gì cũng chết thôi, anh sợ quá anh chết, anh để người ta chặt đầu anh thì anh cũng chết, anh khóc anh xin tha cũng chết. Nói tóm lại, kiểu gì anh cũng chết. Đằng nào cũng chết. Nhưng Quan Vũ hay là rất thanh thản, bình tĩnh để quyết định cái chết của mình. Ông bình tĩnh đến mức quân Ngô phải khiếp sợ sự bình tĩnh. Khi chúng ta bình tĩnh quá thì kẻ giết chúng ta người ta cũng khiếp sợ, chứ không phải khiếp sợ lắm. Ông lấy tóc, ông rờ tóc, ông yêu quý mái tóc lắm, ông rờ râu v..v, rất bình tĩnh, từ từ, không nói năng câu gì, sửa soạn lại quần áo và tự mình cắt thủ cấp.

Động tác ông yêu và sờ mái tóc của ông, nếu theo Aba luận thì mái tóc là của bố mẹ tức là để tưởng nhớ về công ơn của bố mẹ. Còn hàm râu rất đẹp tức là nhớ đến những kỷ niệm, những ngày sống trong cuộc đời này, có tình huynh đệ, anh em kết nghĩa vườn đào .v..v Bộ râu là cuộc đời mà cuộc đời của ông coi trọng tình huynh đệ, ba anh em kết nghĩa vườn đào, tức là ông không nói một lời nào, vuốt tóc, vuốt râu, chặt đầu mình. Đúng là cách ông chết để lại cho ông tiếng vang muôn đời, người ta thấy sự thanh thản bình tĩnh của ông. Sự thanh thản bình tĩnh trước gươm chứ không phải sự thanh thản bình tĩnh như ở nhà mình. Mình bị bệnh quá thì chết trong nhà, thì bình thản trong cái chết ở nhà đã khó rồi hả? Chứ ở đây bình thản trước hàng ngàn cái gươm, hàng ngàn mũi tên chung quanh mình mà mình bình tĩnh như vậy. Khi bình tĩnh quá thì đám kia xem ông làm gì, cách thức làm sao, ông cũng không hề bỏ chạy, không hề làm cho người ta sợ theo kiểu phản kháng lại. Cho nên đám quân xung quanh nó cứ nhắm tên, đao thì nó lăm le thế này, quan sát tập trung không rời mắt, nhìn mắt, tay, gươm của ông không rời, mà cứ lăm le thế này còn ông thì rất bình thản.

Chúng ta chứng kiến nhiều người chết trong căn phòng riêng của mình nhưng có bình thản không? Không thể bình thản. Còn ở đây ông chết trước hàng ngàn mũi tên, hàng ngàn cây tên, hàng ngàn quân thù, rất bình thản, rất bình tĩnh. Chính thái độ chết đó đã đưa Quan Công trở thành con người bất tử. Sự trung nghĩa của ông thì những người rời bỏ nhà Thanh, hay rời bỏ quê hương của nhà Minh, hoàng tộc thất thế rồi bỏ xứ ra đi như nhà Minh, nhà Thanh thì thờ Quan Công như là biểu tượng trung thành. Người TQ rất coi trọng sự trung thành, sự trung nghĩa. Cho nên các thế hệ sau này người ta cho học gương trung nghĩa của Khổng Minh đối với Lưu Bị, Khổng Minh đối với con trai Lưu Bị và Khổng Minh đối với nhà Thục Hán, người ta cho học sự trung nghĩa của Khổng Minh chứ không phải học tài giỏi đâu, và học trung nghĩa của Quan Công. Đấy là giá trị trong cuộc sống người Trung Hoa thích cái này và thờ. Và thêm vào đó là Aba rất phục thái độ ông ấy trước khi chết.

Aba rất coi trọng thái độ chúng ta trước khi tắt thở nên người học phương pháp này, làm sao chúng ta tập thái độ khi chúng ta chết. Bình thường nhiều khi chúng ta không làm được chuyện gì to tát lớn lao cho xã hội nhưng chúng ta có một cái chết đẹp nhất, hấp dẫn nhất, cái chết mà chúng ta để lại cho đời sau bài học thì đó cũng là cách đóng góp của chúng ta. Chúng ta mượn cái chết để đóng góp. Chúng ta lúc bình sinh sống không làm gì được cho xã hội thì khi chúng ta chết, chúng ta chọn cách chết cũng là chúng ta làm được việc gì đó cho đời sau.

Nếu chọn cách chết thì Aba cũng chọn cách chết cho muôn đời sau, cho người Việt, cho người Hoa, cho con người những bài học quý giá mà bình thường trong lúc sống Aba không làm được, mà chỉ khi chết Aba mới làm được thì Aba sẵn sàng làm, sắp đặt cho mình một cái chết trở thành một bài học cho muôn ngàn con người trên hành tinh này....Aba chọn cái chết như là sự đóng góp lớn lao nhất cho loài người chứ không phải là cuộc sống của Aba là một sự đóng góp lớn lao nhất cho loài người. Có thể cái chết của Aba là sự đóng góp lớn nhất cho loài người này, do đó, Aba luôn luôn trong tinh thần như thế, có chí hướng như thế rồi thì tất nhiên là việc lo sợ cái chết Aba không có cái đó, chỉ là thực hiện cách chết nào mà giá trị hơn mình sống đối với hạnh phúc của loài người. Có khi Aba làm tất cả công việc cho hạnh phúc loài người chưa chắc có giá trị hơn cách Aba chọn sự ra đi. Đây là tâm trạng thật của Aba, để cho các học trò, hm của mình suy tư, tham cứu.

Aba

 

Nhận xét