Sứ mệnh thiêng liêng của người phụ nữ đối với Dân tộc và Nhân loại

Có một điều là Aba đã nhìn thấy chìa khóa để Việt Nam có rất nhiều lãnh tụ và lãnh đạo tài ba.

Các vị là các nhà giáo dục, công việc giáo dục của chúng ta khó khăn vô cùng. Có rất nhiều người Việt Nam nếu họ theo tôn giáo như Phật giáo thì người ta nói Việt Nam có nghiệp rất nặng, quý vị đi các nước Thái Lan, Singapore, Philipphin thì họ phát triển mạnh lắm, thậm chí đồng tiền Campuchia là một nước kém phát triển cũng có giá hơn đồng tiền Việt Nam.

Nhiều người cứ thắc mắc Việt Nam bị nghiệp chướng gì? Sự thật là Việt Nam chưa có một lãnh tụ thực sự. Người có tài khác với người lãnh tụ. Tất cả nhân tài đều cần lãnh tụ làm chỗ dựa để phát triển tài năng. Nhiều người dân trở thành nhân tài khi có lãnh tụ.

Người lãnh đạo là người phải có tài, có kiến thức để điều hành quản trị một bộ máy, lãnh đạo khác lãnh tụ.

Aba đưa ra một hình ảnh như thế này, ông Lê Lợi và ông Nguyễn Trãi. Nguyễn Trãi là người có tài nhưng nếu không có Lê Lợi thì ông Nguyễn Trãi cũng không thể hiện tài năng được. Ông Lê Lợi là lãnh tụ giao việc cho những người tài.

Nếu nói nhân cách người lãnh tụ thì rất khác. Người đó xuất hiện và rất nhiều người tài trong xã hội xuất hiện. Người lãnh tụ không đi từ trường học mà ra, người học trường chuyên nổi tiếng không thể làm lãnh tụ. Một quốc gia có người lãnh tụ thì nhiều nhân tài lãnh đạo được thể hiện tài năng.

Người lãnh tụ có một nhân cách rất vĩ đại. Một cái thấy rất lớn, một sự thấy sâu sắc. Người lãnh tụ có thể thấy 10 ngàn năm về sau, thấy thiên hà đại địa, sự thấy mà người lãnh đạo không có. Sau đó tình yêu và lòng trắc ẩn đi theo, gây sự cảm hứng cho rất nhiều người. Tình yêu và lòng trắc ẩn lớn sinh ra từ sự thấy rộng lớn, vĩ đại.

Người lãnh đạo có thể vì cá nhân vì gia đình, nhưng người lãnh tụ thì không như thế được. Người lãnh tụ không bị bất cứ điều gì chi phối, họ chỉ bị nỗi đau của con người chi phối, mong muốn một quốc gia hùng cường chi phối họ. Lớn lao hơn nữa là đời sống khổ đau của người lao động chân chính trên các quốc gia chi phối họ.

Quý vị chú ý Aba nói đến người lao động chân chính. Một quốc gia mà 99% người đau khổ, Aba không nói đến nhóm 1% hưởng quyền lợi lao động trên 99% kia, đất nước nào cũng có 1% này, 99 % còn lại là gian khổ vất vả.

Cái chính là chúng ta chưa có lãnh tụ, hay chúng ta chưa có lãnh tụ tinh thần của toàn dân. Đặc biệt nhất là các lãnh đạo trên thế giới dù ghét họ, dù đi ngược lại quyền lợi với họ nhưng cũng vẫn phải công nhận sức hút của người ấy, người ta không thể nào không thừa nhận được. Cái sức mạnh của người lãnh tụ là mình vẫn phải thừa nhận sức hút của người ta đối với quần chúng, dù anh có ghét người ta.

Đã là lãnh tụ thì không nói dân chủ, họ thấy dân tộc họ cần gì thì đưa ra từ ngữ cho phù hợp thời kỳ đó. Họ chỉ quan tâm nhân dân tôi nhà nhà ấm no chưa. Họ không nói bình đẳng, dân chủ đó là những chuyện chính trị, những người tranh chức tranh quyền đưa ra để lấy phiếu bầu cử. Người lãnh tụ thì không tranh cử, chẳng ai bầu ra, người lãnh đạo thì cần bầu ra.

Đất nước chúng ta thiếu nhân vật đó. Đó là nguyên nhân chính mà mai nước này lợi dụng, mốt nước kia o ép, coi thường.

Người lãnh tụ có quyền lưc mềm không có quyền lực cứng như người lãnh đạo.

Có một điều là Aba đã nhìn thấy chìa khóa để Việt Nam có rất nhiều lãnh tụ và lãnh đạo tài ba.

Chúng ta phải tỉnh táo phải tìm ra những cách để phát triển tính hoàn thiện mà vốn trẻ đã có đầy đủ khi ra khỏi bụng mẹ. Và nếu từ lúc nhỏ mà nó được một bà mẹ hướng dẫn làm lãnh đạo thế giới, cho nó cái tình cảm ưu tư chinh phục thế giới, và hình ảnh liên tục được nhắc nhở đến 10 tuổi thì đứa bé đó sẽ như một cái cây có một cái thân rất to, rễ bự, từ thân và rễ đó nó mới phát triển được nhiều cành, hoa lá và trái. Trái nhiều đến nỗi nuôi sống hết muôn dân, lá che mát muôn dân vì rễ và thân nó quá lớn nó mới có sức nuôi sống muôn dân.

Còn chúng ta làm theo kiểu mì ăn liền, ép vô đúng 29 tết phải có hoa, rễ chẳng có gì, thân không có gì. Một người đã khổ rồi, thì nói gì đến cả một quốc gia làm sao cho nước khác nể phục được, Mỹ hay Trung Quốc chơi với mình cũng để lợi dụng mình, 

Nếu đất nước chúng ta có một lãnh tụ muôn dân đều quý mến, nước nào chơi với Việt Nam đều sẽ chơi chân thật vì dân quý mến anh. Còn nếu các thế lực chính trị quý mến anh thì đó là để người ta lợi dụng. Người làm chính trị các nước khác chỉ quý mến lãnh đạo nước đó khi người đó được lòng dân.

 

Khả năng làm lãnh tụ chỉ được giáo dục khi trẻ em dưới 10 tuổi, trên 10 tuổi là khó.

Aba tìm ra được công thức khi người mẹ mang thai để người con đó có tính trí chủ cao, phát triển khả năng thành một vị lãnh tụ. Một người nông dân bình thường, người lao động bình thường đều có khả năng cho một đứa bé ra đời trở thành người lãnh tụ, người chủ lớn, không bao giờ lấy vào cho mình, chỉ biết cho không bao giờ lấy.

 Trí chủ theo Trí Thấy là không phải chủ doanh nghiệp, chủ trường học… Tính chất của người chủ này là cho công việc, cho sự nghiệp, cho tình yêu, cho trí tuệ, không bao giờ biết lấy gì hết. Người đó đã đủ sức cho thì làm sao đói nghèo được. Cái tính vô nhiễm của người đó vô cùng lớn. Công danh, tình ái, tiền bạc không thể tác động đến họ được.

Bây giờ Aba mới thấy người mẹ có vai trò vô cùng quan trọng. Người mẹ đóng vai trò nuôi dưỡng và cho ra đứa con. Dạy con từ thời kỳ nó chưa có nhận thức, nó chỉ dùng tay sờ, mắt nhìn hình ảnh, tai nghe âm thanh. Từ 1,5 tuổi hoặc 2 tuổi người mẹ lại tiếp tục dạy nó những điều khi trẻ bắt đầu biết nhận thức.

Và đây là chủ đề Aba muốn nhắm tới trong việc giáo dục. Đó là một chủ đề rất lớn trong việc giáo dục. Chúng ta phải nghĩ đến trách nhiệm tạo ra một thế hệ mới cho dân tộc, cho nhân loại.

Người phụ nữ phải có 3 yếu tố đầu óc để có thể sinh một vị lãnh tụ, một người con có trí chủ lớn.

-         Một là yếu tố vô nhiễm không tham tiền, tham danh, tham lợi không tham những điều gì mà con người chạy theo. Ví dụ tiền bạc là cần, cần là đi làm, nhưng mình không tham nên mình không có gian dối để lấy được nhiều đó là tính vô nhiễm.

-         Thứ 2 là cái sự cảm nhận của người đó, từ nhận thức là cảm nhận đất nước này là của mình, con người xung quanh mình là của mình. Vì nó là của mình nên phải có trách nhiệm, trách nhiệm chăm sóc, bảo vệ, nuôi dưỡng, vv … Với những cái thuộc về mình. Không phải mình làm vua mới là của mình, nhân dân đất nước là của mình. Aba có làm vua đâu, nhưng từ bé Aba đã xem đất nước và người dân này là của mình, nên mình thấy rất cẩn trọng, không chụp hình hay nói năng bừa bãi, nghĩa đen thì mình không có gì nhưng trong nhận thức mình tự thấy là của mình. Cho nên ai đến với mình với tình con người với con người thì Aba tiếp, còn đến mà vì quyền lợi thì Aba không tiếp, cho nên có một lực hút mà gần như không một người lãnh đạo nào trong thời kỳ đó mà không đến thăm Aba. Cách cư xử của Aba rất cẩn trọng, nhất cử nhất động là ảnh hưởng đến dân tộc.

-         Thứ 3 người phụ nữ đó không được mê mẩn vào bất xứ một tôn giáo nào, bất cứ một tôn giáo nào cũng vô cùng mơ hồ, đây là yếu tố vô cùng quan trọng, không có được coi thường yếu tố này.

Người phụ nữ đó phải chuẩn bị cho mình một triết lý sống là lấy tình con người cư xử với nhau hàng ngày. Người phụ nữ chỉ cần tiêu chuẩn lấy tình thương là tiêu chuẩn sống thì đủ điều kiện nuôi dưỡng một đứa con.

Đó là chuẩn bị phong thái đón đứa con vô hình, đó là cách thức người phụ nữ tạo gen cho đứa trẻ về tinh thần, bên cạnh cái gen theo nghĩ đen về cơ thể, thì người phụ nữ phải chủ động tạo cái gen tinh thần, cái gen này không phụ thuộc học thức, tiền bạc.

Rồi chịu khó thêm 10 năm nữa. Trong cái tuổi nó chưa có nhận thức thì phải dùng hình ảnh, âm thanh, ánh sáng tác động vào đầu óc nó. Về mặt nhận thức thì nó chưa biết, nhưng khả năng tiếp nhận là vô biên từ khi 6 tháng tuổi, nó tiếp nhận bằng âm thang, ánh áng, thông qua âm thanh, ánh sáng, màu sắc hình ảnh, lời nói, tiếng ru.

Ru nó ngủ đừng có ru những bài đau khổ. Soạn ra những bài như à ơi con ơi sinh ra làm bá chủ thế giới. Đừng có à ơi ví dầu gì mà đau khổ lớn lên chỉ có đi ăn mày, từ bé mình đã đưa hình ảnh đau khổ của mình vào đầu nó thì lớn lên nó không làm được gì.

Phải soạn ra những bài hát ru mạnh mẽ cho đất nước, dân tộc như à ơi con ơi con không được ở trong đám người nô lệ mà phải ở trong nhóm dẫn dắt người nô lệ.

Xã hội loài người tự nhiên nó có một nguyên tắc là chia thành 2 loại người: Loại cai trị và loại bị trị.

Nhưng chúng ta có một nguyên tắc thứ 2: Về mặt nguyên tắc phát triển tính làm chủ, tính vô nhiễm thì con người trên thế giới đều có khả năng như nhau.

Còn lãnh tụ không phải ở loại bị trị mà không phải người thống trị, người đó giống như một người cha dẫn dắt tinh thần đi lên, người đó tạo cảm hứng vô biên cho hàng hàng lớp lớp con người.

Ngay chuyện ru con các bà mẹ phải tự tạo ra, không phải âm điệu yếu đuối được, âm điệu phải hùng tráng. Hát ru nó thế nào mà tính chất của người lãnh đạo nó truyền ra một âm thanh thật hay cho con mình, đó là thời kỳ chúng ta kích hoạt tính hoàn hảo của trẻ con.

Rồi đến thời kỳ tính nhận thức nâng lên, hình ảnh của những người được nhân dân kính trọng mà hình ảnh thời trẻ con, người mẹ chỉ và hỏi con có biết ai đây không, rồi nói và cho xem hình ảnh.

Ví dụ như ông này là ông Lý Thường Kiệt này con, khi ông ấy đi giữ nước ông ấy mặc thế này, hồi bé ông ấy thế này. Đưa hình ảnh những người phụ nữ như Nguyên Phi Ỷ Lan, Huyền Trân Công Chúa, Thái Hậu Dương Vân Nga. Đừng có đưa mấy ông tiến sỹ nhé!. Ví dụ không đưa hình ảnh Nguyễn Trãi vì đó là người giúp việc cho lãnh tụ, mà đưa hình ảnh Lê Lợi vì đó là người giao việc cho người tài.

Aba

Trích nội dung buổi nói chuyện giữa Aba và các giáo viên Hoằng Hóa – Thanh Hóa ngày 24/05/2015.

Biên tập: Tuệ Thái Không

 

Nhận xét