Tác giả - Tác phẩm

Toàn bộ nội dung về tác giả ABA, trích dẫn và giới thiệu các tác phẩm Trí Thấy

Hãy giữ trong sạch cho dòng máu của mình

Các tin liên quan
Trên hành tinh chúng ta người nào tỏ ra biết thì người đó thuộc loại đẳng cấp thấp nhất, gần như không ai để ý tới. Đẳng cấp tinh hoa nhất của thế giới chúng ta là không biết gì, và loại người thấp nhất ở hành tinh chúng ta là người biết nhiều nhất. Mà hiếm lắm.

HÃY GIỮ TRONG SẠCH CHO DÒNG MÁU CỦA MÌNH
(Trích bài "Tâm sự với con", 15.03.17)

Hôm nay cha nói chuyện với con, dặn dò cho con về cách tư duy, Con nhìn mẹ như thế nào, con nhìn người đến chơi với con như thế nào? Cũng có thể con còn trong bụng mẹ, cũng có thể con đang bay lượn đâu đó trong không gian mà chưa đáp xuống hành tinh này, cũng có thể con mới được sinh hoặc đã sinh 10 năm rồi nhưng cha con không gặp nhau được. Cha thì thấy hết sự nguy hiểm ở quê hương nơi con đến, sự nguy hiểm của nơi đó cho con và mẹ của con. Cha thấy hết tất cả những vấn đề con người ở đó đối đầu, vì thế mà cha rất sợ cho con và sợ cho nơi mà con hiện ra.

Làm sao mà con được an toàn trong mẹ, được an toàn khi sinh ra, khi con chưa biết gì, mới oe oe thôi, hoặc khi con mới 1,2 tuổi, 5,6 tuổi. Bất kể con là con trai hay gái đều thực sự là nguy hiểm hết, không phải nguy hiểm với cọp beo, rắn rết, chồn cáo, mèo, chuột, chó sói mà nguy hiểm ngay trong đồng loại. Khi sinh ra con giống họ lắm, cũng tay chân, đầu mặt, vì giống quá nên cha mới lo, chính các con gặp nguy hiểm với đồng loại của mình.

Các con không biết là tình thương của cha với các con mạnh mẽ thế nào, nó không có giới hạn không gian và thời gian. Một mặt cha rất nôn nóng cho các con về đây, một mặt cha lại thấy rất nguy hiểm. Có 2 sư nguy hiểm, 1 sự nguy hiểm từ bên ngoài, một sự nguy hiểm từ chính sự thiếu kiểm soát, thiếu nhận thức của các con.

Một ngày nào đó, các con không vô nhiễm được với loài người, các con giống y chang loài người, tức là dùng mưu tính của mình để tồn tại thì trong mưu tính ấy cha mẹ cũng là đối tượng để con phán xét. Trong trường hợp các con vô nhiễm được với ý tưởng của con người ở đây và trở về nương tựa ở siêu lực, là gốc gác của tổ tiên các con, thì nhiều khi các con vẫn bị nhiễm một chút với cách tư duy tính toán của loài người. Lúc đó các con không phán xét bố mẹ nhưng các con cũng không thể nào làm bất cứ được điều gì vui cho bố me. Giả dụ các con có nhiễm tính như thế, và có nghĩ tới công ơn sinh dưỡng cha mẹ, thực hiện hiếu thảo với bố mẹ, biết tôn kính, thỉnh thoảng quan tâm đến bố mẹ, ví dụ như vậy, nhưng dù các con ảnh hưởng của con người về hiếu thảo cỡ nào thì chắc chắn bố cũng không vui. Trên hành tinh này, nhiều nơi người ta thể hiện hiếu với bố mẹ khi mất, mồ mả to lắm, khóc lóc lắm. Bởi vì nhiễm sự mưu tính của loài người nên mới bày trò đại hiếu khi cha mẹ mất, tưởng là cha không biết, làm sao cha không biết được. Trường hợp trước khi cha ra đi, mẹ con ra đi, con có chút đỉnh bộc lộ chữ hiếu thôi thì 100 điều chỉ được 1 điều, còn 99 điều sẽ làm cha mẹ đau lòng.

Nhưng dù có gì đi nữa từ các con phát sinh ra thì không phải lỗi tại con. Lỗi là do cha mong muốn con ra đời, dù không phải cho cha, mà cho nhân loại này. Dù mục tiêu lớn lao mấy đi nữa thì lỗi cũng tại cha trăm phần. Nói tóm lại khi con nhiễm mưu toan nơi con người thì lỗi tại cha, không phải tại con. Chính vì vậy nên cha thấy là cha không đòi hỏi ở con sự báo hiếu gì cả. Không phải cha sinh con ra, mẹ con sinh con ra để được báo hiếu. Đạo hiếu có giá trị ở thế gian này chứ với cha không có giá trị gì nên cha không có ý tưởng đời con phải báo hiếu.

Chỉ vì cha nóng ruột, thương xót sự bế tắc của loài người nên cha đưa con đến đây, các con không trách cha đã là may mắn lắm. Và mong muốn của cha là con không nhiễm mảy may nào hết những mưu tính của loài người. Con chỉ nhớ cho được rằng cuộc rong chơi của con trên hành tinh này là có ích cho sự bế tắc của loài người, và con vô nhiễm hoàn toàn mọi tri thức, kiến thức của loài người. Bây giờ loài người có thể không biết cha là ai, không biết con là ai nhưng không quan trọng. Quan trọng con đừng nhiễm tri thức của loài người để lực siêu nghiệm của hành tinh chúng ta sẽ đẩy con, điều khiển con trên hành tinh này và đến một ngày lực ấy rút con khỏi nơi đây.

Nhưng có một điều trong lực vô nhiễm là từ yêu thương có thể dẫn tới tham lam, đó là con đường dẫn đến mất tính vô nhiễm nhanh nhất. Khi đó lực siêu nghiệm nơi các con đang sinh sống không còn tác dụng bảo vệ con nữa và rồi lúc ấy thì cha chỉ biết nhận lỗi mà thôi, dĩ nhiên cha không có hối hận vì cha đã dự đoán chuyện ấy rồi. Để giảm bớt và tránh những hậu quả cho con thì ngay khi con còn bé bỏng hay con còn trong bụng, mẹ con sẽ thay cha giúp con về cách nhìn con người nơi đây sao cho lực siêu nghiệm ấy luôn bao bọc để con vận động trong đó chứ không phải vận động trong sự mưu tính hơn thua.

Điều này đòi hỏi mẹ con phải nghiêm ngặt nhận thức và tuân thủ sức đẩy của siêu lực, mẹ con không được sa đà vào nhận thức nơi đây, không được bình luận tri thức nơi đây. Mẹ con không có ý thức và hiểu biết về tất cả những điều mà loài người bình luận hay có ý tưởng, mẹ con không hề biết đến những chuyện ấy. Giống như mẹ con là người điếc, người mù nhưng 2 mắt luôn luôn mở. Mẹ con sống trong điều kiện ấy. Mắt mở nhưng ý thức thì không có và rồi mẹ con không được dạy con bằng ngôn ngữ của loài người. Đó là cách nhanh nhất vào lực siêu nghiệm. Con thương mẹ con nhưng con không thấy mẹ là mẹ của con, mẹ con thương con nhưng không thấy con là con của mẹ. Cha thương con nhưng cha không thấy con là con, con thương cha nhưng không thấy cha là cha của con. Không có sự thỏa mãn, không có cách giải thích hay định nghĩa theo loài người ở hành tinh này thì lúc đó siêu nghiệm sẽ bảo vệ được.

Đây là sự khác biệt với loài người nơi đây. Một đứa con có cha có mẹ, đó là cách ở đây người ta sống như vậy. Còn loài người ở hành tinh chúng ta thì không sống như vậy. Cha thương con vì con không nói được con là con của cha nên tình thương của cha đối với con mạnh như lực của tạo hóa. Nó không có ngôn ngữ, không có sự trình bày nên nó mạnh như tạo hóa, nó là siêu lực.

Nhưng khi con ra khỏi nơi con cư ngụ, tiếp xúc với loài người thì buộc con phải giao tiếp với họ. Con buộc phải biết những thứ cơ bản, không cần biết nhiều, chỉ cần một số chữ để giao tiếp. Cấm học nhiều chữ. Học vừa đủ để không lừa dối, hãm hại, âm mưu thủ đoạn. Không học chữ đạo đức, lễ nghĩa, trung thành phản bội, cao siêu. Những chữ dễ dẫn tới lừa dối con không được học.

Con học những chữ liên quan đến cuộc sống của con như giường ngủ, ghế ngồi, nước mắm, nước tương, rau. Những chữ như thành tựu, trưởng thành, giàu nghèo, tốt xấu, khôn dại không học. Nó không nói lên gì hết, không giải quyết điều gì, học những chữ đó dễ thành người láo xược, lừa dối, hung ác. Không học mấy chữ đó, bởi vì chuyện con cần là ăn ngủ, bảo vệ sức khoẻ. Còn lại lấy mắt mà nhìn lấy cảm nhận mà cảm nhận, sờ vào tim để cảm nhận. Cảm nhận tim mình đập, sờ lên trán để cảm nhận luồng ánh sáng từ tim phóng lên trán, xem độ nóng của nó. Giữ cho nó không nóng quá, phải giữ phần trên cho lạnh thì nó sẽ điều hoà tim và não của con. Con không cần học nhiều chữ làm rối đầu óc con và rồi đem dán nhãn ra ngoài và bảo mọi người hãy tin người nhiều chữ.

Cha thì ngược lại cha chỉ tin người ít chữ, đời cha không tin người nhiều chữ. Nhiều chữ nhiều chuyện, ít chữ ít chuyện, không chữ là không có chuyện gì xảy ra. Nhưng con phải có một ít chữ. Ít chữ thì con tư duy thế nào? Con rất khó tư duy. Ít nghĩa thì con rất khó tư duy, gần như ít kiến thức thì con khó tư duy được. Mà không thể tư duy được thì con không láo xược, không mưu lược được. Và như vậy con sẽ được siêu lực điều hành và bảo vệ con hoàn toàn. Chứ không phải con có nhiều kiến thức để con bảo vệ con bằng ý tưởng được đâu. Ý tưởng dù nhiều dù hay đến đâu không thể bảo vệ con, không thể giúp con hạnh phúc được. Đấy là cách hôm nay cha muốn tâm sự với con để cha bớt cảm thấy phần lỗi của mình đã cố đưa con về.

Con khỏi phải cảm ơn cha điều gì, khỏi cần tìm cha báo hiếu. Cha và con sẽ vĩnh viễn không gặp mặt nhau nên không cần đặt ra chuyện báo hiếu. Đặt ra báo hiếu là lại trở về chỗ nhiều chữ nhiều nghĩa. Rồi con sẽ lừa dối con và lừa dối luôn người khác, con lại quay qua cách sống mơ hồ và dối trá, xa lìa thực tại. Bởi vì cái thật là không có chữ nghĩa, cái thật là không chỉ ra được.

Thế nào là sự thật? (Điều này cha sẽ đưa vào luật cho con). Sự thật hay điều thật là không nói được, không chỉ được, không bình luận được, không phân tích được, không thể nào có ý kiến được, và thậm chí không ai thấy được. Thì cái đó là thật. Còn cái gì con thấy được bằng mắt, con thấy được có màu sắc hình ảnh đều không thật. Thật là bí mật. Cha đến đây chơi với người đời ở đây cũng thấy nhiều chuyện vui. Hột xoàn thật cất kỹ không cho ai biết, còn cái đeo cho người ta thấy là không thật. Của cải của người ta nhiều khi là thật. Xe thật, máy bay thật, nhà thật, nhưng cái người ta phô trương ra thì không phải của người ta mà là cái người ta vay chỗ khác, nên người ta mới show ra. Còn cái thật của người ta ông bà 2, 3 đời để lại hay cái người ta làm ra chắt chiu thì người ta cất, người ta không cho ai thấy hết.

Cho nên có 2 hình thức. Một hình thức gọi là thật thì thật của người khác chứ không phải thật của người show ra. Còn hình thức thật khác là giấu kín. Đó là chuyện người ở đây cha nhìn thấy. Còn ở thế giới người chúng ta thì chuyện thật là chuyện không thấy được. Khó thấy mà lỡ thấy cũng không biết được đâu là thật thì đó là thật.

Về cách tư duy của con có một điểm nữa con cần nhớ. Về nhà, ở trong nhà, con và mẹ con không được nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ loài người, không dùng chữ viết loài người. Cái đó cha tuyệt nhiên đưa vào luật, con và mẹ con phải thi hành.

Chỗ này cha có vẻ hơi lấn con. Nhưng vì cha biết sự nguy hiểm của nó cho nên cha đề nghị con thông cảm để cha biến thành luật. Về nhà mẹ và con không được dùng chữ nghĩa giao tiếp với nhau. Nếu giao tiếp bằng chữ nghĩa là phạm luật bởi 2 lẽ. 2 mẹ con dùng chữ nghĩa cư xử với nhau thì có lúc sẽ sinh chuyện bất hoà và có lúc con lầm đường lạc bước, mẹ con cũng sẽ lầm đường lạc bước. Có lúc mẹ con sẽ hoang mang, và con cũng hoang mang khi 2 mẹ con dùng chữ nghĩa giao tiếp trong nhà. Điều này là điều 71, cha yêu cầu 2 mẹ con chấp nhận thi hành.

Mẹ con không được khen con nhiều chữ nhiều nghĩa. Khen kiểu đó là mẹ hại luôn con và mẹ con. Rồi con và mẹ con đem chữ nghĩa đó giao tiếp bên ngoài nhà có ngày 2 mẹ con bị hãm hại và gây thêm sự thù ghét cho người khác . Khi 2 mẹ con ra tiếp xúc bên ngoài người ta hỏi gì cũng lắc đầu không biết. Người ta hỏi năm nay con bao nhiêu tuổi, bố con đâu? Con có thể dùng hai mắt mỉm cười, đầu lắc lắc không biết. Mẹ con cũng vậy. Người ta nói mình không hiểu gì vì mình không hiểu ngôn ngữ người ta. Mặc dù có một số chữ con biết nhưng không được thể hiện mình biết. Ví dụ con học chữ ăn cơm nhưng gặp người ta mời con ăn cơm, con cũng hm hm. Nguyên tắc cơ bản là không biết. Con có hiểu được không?

Người ở thế giới này chắc chắn không hiểu được một điều ở thế giới chúng ta, đó là người biết nhiều là người dốt nhất. Trên hành tinh chúng ta người nào tỏ ra biết thì người đó thuộc loại đẳng cấp thấp nhất, gần như không ai để ý tới. Đẳng cấp tinh hoa nhất của thế giới chúng ta là không biết gì, và loại người thấp nhất ở hành tinh chúng ta là người biết nhiều nhất. Mà hiếm lắm. Sau này về con sẽ thấy hành tinh chúng ta cả tỉ người chỉ một người tỏ ra biết, mà người đó đang trị bệnh tâm thần. Bệnh viện duy nhất trên đó là bệnh viện tâm thần mà bệnh nhân chỉ có 1, 2 người. Con đến đây một thời gian hết nhiệm vụ trở về con sẽ thấy. Hành tinh chúng ta không có người nói và không có người biết. Cho nên trong bệnh viện tâm thần lớn lộng lẫy với hàng bao nhiêu dãy núi đẹp đẽ như thế mà chỉ có 2 bệnh nhân. Một người tâm thần do nói nhiều, một người tâm thần do viết nhiều. Bệnh nhân này đi đâu cũng nói cái này tôi biết rồi, bệnh nhân kia không nói gì nhưng viết nhiều để chứng minh cho người ta biết mình học rộng uyên thâm. Thành ra chung quy là tính chất hai bệnh nhân này giống nhau, tức là đều muốn thể hiện mình biết nhiều, hiểu nhiều. Thật ra, hành tinh chúng ta không có ai bị bệnh, giải mã hồ sơ mật của hai bệnh nhân này thì gốc của họ là ở hành tinh Đạo Đức, nghề nghiệp của họ, một người là nhà thuyết trình uyên bác, người kia là học giả uyên thâm. Họ được uỷ ban nhân đạo của hành tinh đó đưa đến và thuyết phục chúng ta cho họ ở đây điều trị thử. Tại sao điều trị ở đây? Vì ở đây không ai nói, không ai biết, anh nói hoài người ta không hiểu nên không nói nữa, viết người ta không đọc được nên cuối cùng không viết nữa. Chấm dứt chuyện nói và viết, một thời gian may ra hết bệnh. Nhưng lâu lắm rồi vẫn thấy 2 bệnh nhân này chưa tiến bộ.

Cho nên cha dặn 2 mẹ con không được giao tiếp trong nhà bằng ngôn ngữ loài người. Ra ngoài không biết người ta nói gì. Khi họ hỏi mình coi như không biết, thấy miệng người ta nhép nhép thì mình lắc đầu giống mình là người câm điếc. Mắt thì mở to mà miệng và tai như câm điếc. Tóm lại ra ngoài đường 2 mẹ con câm điếc.

Còn khi về nhà 2 mẹ con có ngôn ngữ riêng và tất cả những gì riêng tư của 2 mẹ con, kể cả chỗ ở, cũng không để người ta biết. Nếu người ta biết phải dời chỗ ở ngay tức khắc chứ ở đó trước sau gì người ta cũng đến sinh chuyện. Nên không cần thiết phải làm nhà, mướn nhà ở thôi. Khi người ta biết thì đổi nhà, thế mới hy vọng là tự do và thanh bình.

Cha không mong con làm gì hết chỉ mong con được bình yên và vui chơi. Con nhìn thiên hạ ở đây thấy hết thiên hạ ở đây nhưng không ai thấy con, để con khoẻ mạnh bình yên và vui chơi. Con không cần trở thành ông gì bà gì hết, không cần gì hết, siêu lực sẽ nuôi con sống. Đừng mưu tính để sống, không cần thiết.

Đấy là những điều hôm nay cha dặn con và mẹ con. Hãy giữ trong sạch cho dòng máu của mình. Cha là người mà con không thể biết được. Mẹ con cũng không biết được cha. Hai mẹ con con không biết được cha. Chỉ cảm nhận rằng cha lúc nào cũng ở đâu đó chiếu ánh sáng nhìn 2 mẹ con chứ 2 mẹ con không thể gặp và biết được cha là ai. Con có cha nhưng con vĩnh viễn không được nhìn cha đâu. Trừ khi con xong nhiệm vụ, rời đây và trở về hành tinh của cha. Mẹ con cũng không thể biết cha là ai. Nhiệm vụ của mẹ con là đưa con về nuôi nấng đàng hoàng xong cha đưa mẹ con về, lúc đó mẹ con mới biết cha là ai.

Hôm nay cha nói đến đây. Con nghe cho kỹ và suy ngẫm những điều cha dặn dò. Tạm biệt con.

Aba
15.03.17

Nhận xét