Tác giả - Tác phẩm

Toàn bộ nội dung về tác giả ABA, trích dẫn và giới thiệu các tác phẩm Trí Thấy

Ngồi nhớ lại

Ra đi để được nhìn thấy rồi tự mình cảm nhận chứ chẳng tin điều gì ai nói hay đọc đâu đó. Ra đi cũng không phải do mình mong muốn thật sự.

Hình ảnh Aba tuổi trẻ

Ngồi nhớ lại
Cuộc hành trình mở mang trí thấy và tình yêu. Những mốc thời gian tuổi đời đáng nhớ:

- Năm 7 tuổi: nhìn thấy đồng bào nghèo khổ ở quê thôn Xuân Đình, xã Hành Thịnh, huyện Nghĩa Hành đi đốn củi trên núi Vàng để kiếm tiền. Họ chỉ có quần áo cũ đủ che những chỗ cần che trên thân thể. Lúc ấy tôi bỗng dưng tự hỏi: Sức mạnh của con người nằm ở đâu để họ có thể có cuộc sống nhẹ nhàng dễ chịu? Chả lẽ chỉ có hai bàn tay và hai cái chân?

- Năm 15 tuổi: Tôi tự thấy mình là con cá lớn không thể bơi trong cái ao nhỏ không có chỗ quay đầu hay lui tới.

- Năm 17 tuổi: Tôi bắt đầu nghi ngờ về các khái niệm và giải thích của triết học phương Tây. Cũng năm này tôi bắt đầu tự vấn mình về khái niệm và nội dung cũng như sự tác động của tư tưởng của một người trong cuộc đời của họ là gì.

- Năm 27 tuổi: Tôi bắt đầu nhận những sự chỉ bảo từ các tính tự có trong đầu như tính thấy, rằng: chỉ có tình yêu thật sự là mạnh nhất so với các sức mạnh vật chất khác như vũ khí, tiền bạc hay quyền lực.

- Năm 33 tuổi: Tôi bắt đầu ưu tư về trí tuệ dân tộc và bắt đầu nghi ngờ và tự vấn mình về trí tuệ dân tộc là gì. Cũng trong giai đoạn này tôi ẩn mình trong một vườn hoa và chia sẻ những ưu tư của mình cho những người đáng quý đến thăm. Và cũng những năm này tôi thường chu du ra các nước Châu Á và châu Âu. 

- Năm 44 tuổi : Thăm và chia tay với vài vị chức trách cao nhất của quốc gia mà tôi quen biết và kính mến để rời khỏi quê hương bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm con đường khai mở trí tuệ và tình yêu cho đồng bào mình.

Đến nay ngồi nhớ lại và thấy rằng một phần của cuộc sống mình là ra đi, ra đi và cứ ra đi mãi không dừng. Ra đi để được nhìn thấy rồi tự mình cảm nhận chứ chẳng tin điều gì ai nói hay đọc đâu đó. Ra đi cũng không phải do mình mong muốn thật sự. Có nhiều lúc cũng có ước mơ về một cuộc sống đời thường như căn nhà nhỏ trên một cái đồi nhìn ra biển lớn rồi chơi đùa với các con thơ, với những người mình yêu thương. Nhưng có lẽ tạo hoá cũng không cho phép, cũng giống như tạo hoá đã bắt con người khi ra đời phải sống trong ngu si đần độn, phải nghĩ nhiều cách lừa dối và tự tiêu diệt nhau để rồi phải chuốc lấy khổ đau khi làm kiếp con người.

Aba

11/1/17

 

Nhận xét